Trang Chủ arrow Thư Giãn arrow Sức mạnh của thất bại (Phần 2)
Sức mạnh của thất bại (Phần 2) In E-mail
23/01/2010 Người viết: Administrator

 

Happyfamily.jpg
Hình ảnh này, giờ đây chỉ còn là quá khứ
Khi tôi tỉnh lại tôi không nhận ra đây có phải là thân thể của mình không. Một thanh niên cường tráng sức khỏe ngày nào bây giờ đôi chân không còn cảm giác vì chấn thương cột sống. Một chỗ dựa cho gia đình bây giờ chỉ còn là một tấm thân tàn phế...

 

Nhớ lại tôi không khỏi rùng mình vì những mất mát quá lớn. Rồi đây,vợ con tôi biết trông cậy vào ai khi ba mẹ tôi đã mất, anh em chẳng còn ai. Vợ tôi lại là một cô gái tỉnh lẻ không nghề nghiệp không người thân. Nghĩ tới đây lòng tôi đau như cắt, mọi ước mơ về một cuộc sống đầy đủ trong tương lai đều vỡ vụn.

Sau hơn 3 tháng nằm viện dù dã nỗ lực hết sức nhưng bây giờ cuộc đời tôi phải gắn liền với chiếc xe lăn. Rồi ngày xuất viện mà tôi trông đợi cũng dã đến. phố phường vẫn đông vui như mọi ngày nhưng nỗi buồn trên gương mặt vợ tôi làm tôi cảm giác như đi giữa buổi chiều mùa thu mà giống hàng xóm vẫn thế, sự chào đón của họ làm tôi cảm thấy vui hơn nhưng trên gương mặt họ một cái gì đó không tả nổi, điều đó làm tôi cảm thấy buồn.

Sau vài lời động viên ai về nhà nấy. Bây giờ chỉ còn lại gia đình tôi, đứa con tôi vẫn ngủ ngon chắc nó chưa đủ lớn để biết được có một biến cố lớn vửa xảy ra trong gia đình nó. Bữa cơm tối hôm đó thật sự nặng nề, căn nhà giờ đây trống hoác. Mọi thứ cái gì bán được thì bán, gì cầm cố được thì cầm cố, ngay cả cặp nhẫn cưới của hai vợ chồng cũng đem đi bán để nuôi tôi nằm viện.

Vợ tôi vẫn im lặng không nói gì vừa ăn cơm mà nước mắt cứ lưng tròng. Chắc bên trong cô ấy là nỗi thất vọng ê chề.

Sáng hôm sau khi ngủ dạy,vợ tôi đã bỏ hai cha con tôi mà ra di chỉ để lại một bức thư mà nội dung chắc các bạn ai cũng đoán ra. Hết biến cố này đến biến cố khác làm cho con tim đang bị thương tổn của tôi trở nên chai lỳ. Lần đầu tiên trong đời tôi đã bật khóc… Tôi tự hỏi; Chẳng lẽ không còn ai cần tôi trên đời này sao? Tôi là người thừa của xã hội này ư? Bỗng lúc ấy, đứa con tôi khóc rống lên vì chắc là nó đang đói. Như bản năng, tôi cố gắng bò đến chiếc xe lăn để tìm sữa cho con bú, bú no nó nhoẻn miệng cười với tôi.Chợt tôi nhận ra chính đứa con chứ không ai khác là ngưới cần tôi nhất trên cuộc đời này. Đây là động lực để tôi sống tiếp, tôi không phải là kẻ hoàn toàn thất bại. (xin mời xem tiếp kỳ cuối)

 

 


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Cập nhật ( 23/01/2010 )
 
< Trước   Tiếp >

Tỷ Giá

1 USD = 19.480 VND
1 AUD = 17.533,40VND
1 TBH = 633.10VND (Thailand)
 1 SGD = 14.525.20VND (Singapore)

Thống Kê

Thành viên: 3577
Tin tức: 2351

Khách Online

Chúng ta có 181 khách trực tuyến

Lượt Truy Cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
Tang thu nhap
Quang cao
Bi quyet
Nha cho thue
Dich vu giay to
Bida
Son Ha
Fire Fox
Phan mem ma vach

Tư Vấn Online

0932 668857

Đăng Nhập






Bạn quên mật khẩu?
Đăng ký thành viên
Đăng ký thành viên VIP

Content on this page requires a newer version of Adobe Flash Player.

Get Adobe Flash player

Content on this page requires a newer version of Adobe Flash Player.

Get Adobe Flash player

Bep pro
Quang cao
Cho vay vốn
Sim VIP
Cho thue may chieu
Shop nam nu
Laptop soc
Thông Báo
Viet Cong Thanh
Thành Viên Thường